Chuyển đến nội dung chính

Phụ chương 4: Gia đình đế vương.

Ngày 1 tháng 4 năm 682, một ngày đẹp trời, hôm đó là sinh nhật của Gerhardt. Trước ngày đó, những đứa con của ông ta muốn làm một bữa tiệc nho nhỏ để tặng Phụ hoàng.

“Hoàng huynh và Gil bận chính sự, Harry vừa trở về sau trận chiến, Alex bị ốm. Aster cũng không tới. Trách nhiệm lần này chỉ có chúng ta thôi.”

Người vừa nói là Christine. Xung quanh chỉ có Frorifel.

“Để em lôi anh Aster đến đây!”

“Chờ đã, Frorie!”

Sau khi chạy mất, cô ấy để Christine một mình chờ đợi. Sau mười phút, cậu ta bị kéo đến.

“Thả ta ra! Tại sao ta phải làm sinh nhật cho lão già đó chứ?”

“Tại vì ông ấy cũng là Phụ hoàng của anh.”

“Ta chưa bao giờ xem ông ta là cha cả.”

“Nếu không có ông ấy thì làm sao anh ở đây?”

“…! Ta không được sinh ra cũng chả sao.”

“Aster!” Gương mặt của Christine đầy nghiêm túc. “Bữa tiệc này không chỉ cho Phụ hoàng mà còn cho các anh trai của em nữa. Năm nay, họ đã làm việc vất vả để bảo vệ và phát triển Sunigtaina, ta nên chúc mừng cho họ.”

“…!”

“Vẫn dỗi à?” Frorifel hỏi.

“Không c—” Cậu ta nhìn qua thấy có con rắn trên vai đang nhìn mình đắm đuối. “AAAAA!”

Một bóng người xuất hiện từ phía sau Aster.

“Chú Richard!” Christine ngạc nhiên.

“Huhuhu!” Aster run rẩy sắp khóc.

“Ta tham gia với được không?” Richard rạng rỡ nói.

“Được chứ!” Frorifel trả lời.

“Còn con?”

“N-Nếu có anh trai thì tôi tham gia. L-Làm ơn bỏ con rắn xuống!”

“Nó là đồ giả thôi mà. Ta làm nó để con quên đi nỗi sợ đấy. Con không thấy nó rất đáng yêu sao?” Ông ta lấy nó ra và đung đưa trước mặt Aster.

“K-Không hề, tha cho tôi đi!” Aster xua tay lia lịa.

“Được rồi.” Trông Richard rất thất vọng.

“Hahaha!” Frorifel và Christine bật cười.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------

Khi ngày 1 tháng 4 đến, họ đã chuẩn bị một bữa tiệc cho Gerhardt. Vinheim, Gilles và Harold đều đến.

“Các ngươi làm gì vậy?” Gerhardt nghiêm mặt.

“Hoàng huynh đừng tức giận. Là em đã ủng hộ tụi nhỏ.”

“Thấy chưa?” Aster thì thầm, đánh tay Frorifel.

“Không đâu. Bởi vì Phụ hoàng và các anh đã rất vất vả, chúng con mới muốn làm gì đó cho mọi người… thư giãn một chút. Và cũng vì hôm nay là sinh nhật của Phụ hoàng.”

(Cái con ngốc này…!) Aster nhìn Frorifel bằng ánh mắt bối rồi và kéo tay áo cô.

“… Được rồi. Ba con cũng ngồi xuống đi.” Ông nói với Vinheim, Gilles và Harold.

“Vâng.” Gương mặt Frorifel, Christine và Richard sáng lên một nụ cười tươi tắn. Aster thì ngạc nhiên há hốc mồm.

“Mấy súp món này là do em nấu à, Christine?” Vinheim vui vẻ tán thưởng.

“Vâng, thưa Hoàng huynh.”

“Món chị nấu luôn rất tuyệt vời!” Gilles cười nói.

“Vậy Aster đã làm gì nào?” Người hỏi là Harold. Giống như hai người anh trai của mình, anh ta có mái tóc màu gạch nhưng đôi mắt màu ngọc hồng lựu giống Aster.

“Em giúp mấy người hầu trải bàn và bưng đồ, thế thôi.”

“Thế là tốt rồi.”

“Còn em, Frorie?” Anh ta tiếp tục hỏi.

“A, em muốn giúp anh Aster bưng bê vài thứ nhưng bị anh ấy đuổi, em cũng không có khiếu nấu ăn nên…”

“…”

“… Ta không nghĩ Christine đã khởi xướng chuyện này. Là con phải không, Frorifel?”

“À, vâng.” Cô ấy đáp một cách lúng túng.

“Ta tưởng mình đã quên ngày này mất rồi, ngày mà ta có mặt trên đời. Cảm ơn…”

“…!” Ai nấy đều ngạc nhiên. Aster đang uống nước cũng phải sặc.

“Đó là với tư cách một người cha và anh trai.”

“Lâu lâu có cơ hội chuyện trò như một gia đình thực thụ cũng tuyệt nhỉ? Còn nhớ lúc nhỏ, mọi người thường lấy cớ không tin ngày này là sinh nhật của Hoàng huynh.” Richard vui vẻ kể câu chuyện mà mọi người không biết nên phản ứng thế nào.

“… Đến lúc ta nên về. Harold ra đây ta gặp một lát.” Ông ta đứng dậy rời khỏi chỗ.

“Vâng.”

Trong lúc mọi người tự hỏi là chuyện gì, Aster nhìn Harold một cách lo âu.

“Hẳn là ông ấy muốn khen anh đó mà.” Anh ta nháy mắt và cười với Aster.

Cách một bức tường với căn phòng tràn ngập mùi thơm của thức ăn và hơi ấm hạnh phúc:

“Trận chiến gần đây, ta nghe là con chỉ cho một tiểu đội lao thẳng vào trại địch. Không những thế, còn ngông cuồng khiêu khích rồi chỉ chút nữa là thất bại. Giết tướng giặc, trong khi mục đích là bắt sống hắn. Con hiểu việc mình làm ngu ngốc thế nào chưa?”

“Nhưng phút cuối nhờ khả năng của con, chúng ta đã chiến thắng!” Harold cố nói trong lúc ngăn sự thất vọng của mình tuôn ra.

“Đừng để chiến thắng làm mờ mắt! Kiêu hãnh chứ không kiêu ngạo! Một ngày nào đó chính sự kiêu ngạo này sẽ giết chết con đấy!”

“… Con xin ghi lòng tạc dạ!” Anh ta rầu rĩ nói.

Nói xong, ông ta rời đi. Harold đứng bất động.

“Anh trai.”

“A, em nghe hết rồi à?” Harold giật mình rồi cười gượng.

Là Aster, người đã lén nghe cuộc nói chuyện của hai người và đợi Gerhardt đi rồi mới ra.

“Vâng. Lão già đó, khen một tiếng thôi cũng được mà!” Aster tức giận.

“Không sao, đây không phải là lần đầu tiên. Là lỗi của ta, đừng trách ông ấy.”

“Nhưng…”

Harold quỳ xuống, đặt hai tay lên vai Aster và nói với cậu trong lúc cười buồn bã.

“Aster, nhớ này, chúng ta phải chiến đấu vì Sunigtaina và gia đình của chúng ta. Đừng để hận thù kiểm soát lý trí. Hãy chiến đấu bằng mọi sức mạnh và niềm kiêu hãnh mà em có. Để chứng minh cho mọi người thấy khả năng thật sự của em. Hứa với anh nhé!” Anh ta giơ ngón tay út ra.

“… Vâng! Một ngày nào đó em sẽ vượt qua anh!” Cậu ta móc nghéo cùng Harold rồi nói một cách tự hào.

“Tốt lắm! Chúng ta vào trong thôi.”

Harold mở cánh cửa ra. Ánh hoàng hồn ngập trong căn phòng, một cơn gió nhẹ chợt thổi qua làm tung bay những tấm màn rồi lặng mất.

Đó là những ngày tháng gia đình hạnh phúc ngắn ngủi. Vì cha mẹ, con cái, anh em và chú cháu sẽ phải chia xa và có thể sẽ phải đối đầu với nhau trong tương lai. Bởi vì họ là những đứa trẻ sinh ra trong Hoàng tộc. Không ai biết trước chuyện gì sẽ xảy ra.

Đó là giấc mơ mà họ không muốn tỉnh lại. Bởi vì giờ đây, hai người trong số họ đã ra đi, người phải ở phương xa, người cố trốn tránh hiện thực tàn khốc, người đang đấu tranh vì tương lai.

Sợi dây kết nối đại gia đình này đã được kéo căng và một ngày nào đó sẽ bị cắt đứt bởi chính họ. Và cũng chỉ có họ mới có thể nối lại mối liên kết ấy.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi thứ 39: Hy vọng hay tuyệt vọng.

Ngay lúc này đây ở Monacca, Julius nhận được hung tin. “Báo cáo Quốc trưởng, ngài Wright và ngài Uranche lẫn người được cử đi hỗ trợ họ đều thất bại.” “Vẫn còn Sevizio và Hyvina. Ngươi truyền tin: ‘Bằng mọi cách, kể cả mất mạng cũng phải thắng, nếu không thì trở về mà nhận hình phạt!’.” “Rõ!” Khi người đưa tin đi, Julius mới xoa đầu, ôm ngực. “Lạ thật, tự nhiên cứ thấy đau nhói. Cảm giác này đến từ đâu cơ chứ?” Hắn ngồi xuống ghế rồi suy nghĩ để quên bớt sự đau đớn đang thôi thúc trong tim. (Đã loại bỏ được Patrick Wright. Qua việc này đã làm Alica Uranche hận phe cánh của Vermillion hơn, nhưng việc cô ta thay lòng vẫn có thể. Ngũ Huyền Sĩ mới có Ray về cùng Alica Uranche, hi vọng bốn kẻ còn lại làm nên chuyện. Thất bại thì chúng cũng không có thông tin tuyệt mật nào để khai. Hừ, lại phải thay người cho Elite 12. Mình có nên bỏ chúng luôn không nhỉ?)   Julius thả lỏng người, dựa hết vào ghế, thở phào khi cơn đau đã thuyên giảm. (Viện trợ của Vermillion có khả năng...

Hồi thứ 10: Tiếng vỡ của bình yên.

Frorifel tiến tới và thấy một viên sapphire phát sáng cùng chiếc hộp trong suốt khung vàng. Khi cô đưa tay qua thác nước để chạm vào nó: - Đừng chạm vào nó nếu cô không muốn chết. Một giọng nói quen thuộc cất lên. Bóng đen bước ra từ sau một cái cây. ----------------------------------------------------------------------------------------------------- Clement sau khi bị Sion đánh bay đi xa, cạn kiệt hắc ma thuật. Hắn tìm thấy xác động vật và thuộc hạ của hắn, liền xếp lại một chỗ, hướng thanh kiếm về phía đó và đọc thần chú. - Hỡi những sinh vật xấu xí tội nghiệp, hãy chuộc tội bằng cách hiến dâng dòng chảy để trở thành sức mạnh cho ta! Lập tức một vòng tròn ma pháp màu đen hiện lên dưới những thi thể, dòng chảy còn sót lại của chúng bị hút vào người Clement. Sau nghi thức hiến tế, hắn hít vào thở ra. - Khốn nạn! Chưa đủ mạnh! Phải chi là gã Sion Draglens thì mình dư sức chiến cả tuần rồi! Clement không có ma thuật thiên bẩm, hắn học được cách hiến tế sinh mạng để chuyển thành hắ...

Tổng kết Volume 7.

Nội dung: Nhóm Frorifel hướng đến Welvarendo – Vương quốc phồn thịnh đang bị Guinestain lăm le. Họ đã trợ lực cho cuộc chiến giữa hai nước và kết quả là gì? Liệu có bí mật nào được bật mí? Và một đêm cho những khoảnh khắc tình yêu nở rộ! Giới thiệu nhân vật: Sigvard di Welvarendo: Vương tử, Đại công tước của Welvarendo, cũng là Tổng trấn của Thành Hessal. Nghiêm túc, chính trực, khá nhạy bén. Sử dụng ma thuật nổ. Mục tiêu của anh ta là cải cách Welvarendo. Agnes Corneil Elle Palatinus: Con gái độc nhất của Công tước Palatinus, người yêu đã thề ước của Sigvard. Vì Guinestain và cha mẹ cô chưa lên tiếng nên Agnes vẫn được xem là hôn thê của Julius Arfordio. Tuy sống trong nhung lụa nhưng không kiêu ngạo, trái lại là một cô gái thuần khiết và nhân ái. Cô có thể đấu tranh cùng Sigvard vì thần dân mà không nghe lời cha mẹ. Agnes vẫn nghi ngờ Frorifel cũng vì lo cho nước nhà. Cô là Godine của đất mẹ và Ứng Vương của Ấn tín Thổ Mẫu Vương. Fergal XII: Vị vua gà mờ của Welvarendo, ...