Chuyển đến nội dung chính

Hồi thứ 24: Vận mệnh của đôi phu thê bị hiến tế.

Tương quan lực lượng bây giờ: Guinestain đang có đồng minh là một nửa Lục địa Kardia và các quốc gia Orienta từng là thuộc địa của Sunigtaina, chưa kể đến số trang Akasha và quân đội hắc ám mà chúng sở hữu. So với nhóm Frorifel, dù mang danh Vermillion nhưng cũng phải tự thân vận động, đồng minh của họ mới có Plavento và Greakia. Tuy đều rất mạnh nhưng trên hết là vì lợi ích quốc gia, họ không thể khinh suất trước khi nắm rõ tình hình. Số trang Akasha của nhóm Frorifel chỉ mới có trang về Quân chủ của Sapphire, bản chữ của Tulenkka, trang của Frorifel tại Lãnh địa Gió, trang về Medusa. Kế hoạch chế tạo Homunculus chỉ mới bắt đầu. Người tham gia kế hoạch này là Emila và Rufus - người vừa trở về trong bộ dạng đầy máu me rồi mau chóng hồi phục. Ishekarda và Aland sẽ theo Marlene đi gặp các nghĩa sĩ ở thành phố Agenus. Light và Aina ở lại coi giữ hoạt động của thương đoàn. Nadera và Renka về Plavento, Zounan rời khỏi vị trí Ngũ tướng để bắt đầu công việc mới ở Greakia. Frorifel, Sion và Yurii - người bị hạn chế được biết về kế hoạch Homunculus, sẽ đến Rossata theo lời mời của Quốc vương, cũng là anh rể của Frorifel.

Rossata là một Vương quốc giàu mạnh, nằm gần như đối xứng với Sunigtaina. Rất lâu trước đây, khi Sunigtaina còn dưới ách thống trị của lũ vua quan sa đọa, bạo tàn, Rossata là đồng minh của Đế chế Gerrany và cùng nhau đánh chiếm Sunigtaina. Sau này, khi Gerhardt còn là một vị Hoàng tử trẻ tuổi tìm cách cứu đất nước thối rữa, Rossata gặp chung những đại thảm họa với Sunigtaina dẫn đến đình chiến và một hiệp ước cho hòa bình của hai bên. Tức giận, Gerrany trở mặt và xâm lăng Rossata, khiến quốc gia này gặp nhiều tổn thất, dẫn tới việc rớt khỏi vị trí Ngũ Cường Quốc của Kardia. Họ vẫn duy trì quan hệ thân thiết với Sunigtaina từ thời của Gerhardt. Song, hiện tại mối thâm tình ấy đang bị đe dọa bởi hành động của phe tận diệt Đế quốc trong nội bộ Rossata.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngày 1 tháng 6, họ đến đại sứ quán tại Rossata bằng cổng dịch chuyển rồi đi xe ngựa đến cung điện Beckinster. Người đứng trước cửa nghênh đón là Vương hậu Christine, chị cả cùng cha khác mẹ của Frorifel. Cô ấy có mái tóc màu vàng óng ả được vận lên gọn gàng và giữ lại bằng chiếc băng đô giả, đính lên một đóa hồng trắng, thả một lọn tón xoăn dài xuống vai, và đôi mắt màu tím dịu dàng. Đây là đặc điểm của nhà Marinet được di truyền từ mẹ cô, Hoàng hậu Michelle. Vẻ đẹp thoát tục tựa như nữ thần ấy được làm nổi bật bởi chiếc váy màu kem bằng vải voan với lớp họa tiết đơn giản mà tinh tế.

“Chị Tine!”

“Frorie!”

“Chị vẫn khỏe chứ?”

“Rất khỏe, em thì sao?”

“Cực khỏe!”

“Nào đến đây, Owein, chào dì nào!” Christine ra hiệu cho cô hầu gái đứng đằng xa dắt Vương tử nhỏ đến.

Đứa bé có đôi mắt màu tím nhạt giống mẹ, còn mái tóc màu vàng cam là của cha. Nó nhìn Frorifel bằng đôi mắt ngây thơ hồn nhiên. Đây là lần đầu hai dì cháu gặp nhau.

“Đáng yêu quá! Rất vui được gặp cháu, Owein!” Frorifel đưa tay ra, cười với Owein.

“Owein kính chào dì Frorifel ạ!” Owein cũng đáp lại cô bằng một nụ cười trong trẻo, đưa đôi tay bé nhỏ của mình để chạm vào tay của Frorifel.

(Mình sắp tan chảy trong sự đáng yêu này quá!) Frorifel cười như vừa thấy thiên thần.

“Bệ hạ đang họp nên sẽ gặp em sau, nào đến điện của chị để uống chút trà nào.”

“Vâng.”

“Cả ngài Draglens và cậu bé kia nữa.”

“Tạ ơn Vương hậu Bệ hạ.”

-----------------------------------------------------------------------------------------------------

Sau khi giao Owein cho người hầu, Yurii và Sion ngồi bàn riêng, Frorifel và Christine ngồi tâm sự với nhau.

“Chị rất muốn về chịu tang cho Phụ hoàng nhưng Bệ hạ vì lo cho an nguy của chị mà không cho phép. Đã hai tháng trôi qua, chuyện này vẫn khắc khoải trong lòng chị. Chị thật quá bất hiếu.”

“An nguy của chị rất quan trọng mà, Bệ hạ làm vậy là đúng. Điều này không thể trách chị được. Phụ hoàng chắc chắn cũng muốn chị bảo toàn bản thân hơn là vừa phải đau lòng vừa phải nơm nớp lo sợ.”

“Ừm, cảm ơn em. Hẳn là em đã vất vả nhiều nhỉ, rời khỏi hoàng cung để gây dựng lực lượng. Em mới chỉ mười bảy tuổi, lẽ ra em không nên dấn thân vào những việc này.” Christine vừa rót trà vừa âu sầu nói.

“Không chỉ các anh trai, chị và Alex cũng đã cống hiến rất nhiều cho Sunigtaina, nên em rất ghét phải là kẻ vô tích sự trông chờ vào người khác.”

“Dù nói thế nhưng chị có làm gì nhiều đâu, chỉ phó mặc cho cuộc đời đưa đẩy.”

“Không đâu, cuộc hôn nhân chính trị của chị đâu phải bình thường. Nó là cuộc hôn nhân được quyết định từ trước khi chị được sinh ra. Vì để cứu hai quốc gia.”

“Mọi thứ từ khi chị sinh ra đều được sắp đặt để cho nghi lễ thành công. Dù chị không được tự do như em nhưng Quốc vương Bệ hạ rất yêu quý chị và cả Owein nữa. Thằng bé là bảo bối của chị đấy.” Christine nở một nụ cười tươi tắn như muốn xóa bỏ nỗi phiền muộn.

“Em mừng là chị vẫn hạnh phúc. Em sẽ gửi thêm vài người bí mật bảo vệ chị. Em biết ở đây phe tận diệt Đế quốc đang hoạt động nên cẩn thận vẫn hơn!”

“Cảm ơn em!” Christine đặt tay mình lên tay Frorifel. “Chúng ta nên nói chuyện vui vẻ một chút chứ nhỉ?”

“Dạ, chị hãy kể thêm cho em về Owein đi.”

“Họ đang nói gì mà buồn vậy nhỉ?” Yurii hỏi Sion.

“… Vương hậu Bệ hạ là nàng Công chúa sinh ra để bị hiến tế...”

“…?!”

“Khi Gerhardt Bệ hạ còn là Hoàng tử, chướng khí tích tụ từ cuộc chiến giữa Sunigtaina và Rossata, gây ra hàng loạt thiên tai thảm họa trên cả hai quốc gia. Vị phù thủy phò tá cho Gerhardt Bệ hạ khi ấy đã nhận được lời tiên tri rằng: ‘Thảm họa sẽ tạm thời bị dập tắt. Song trưởng nữ của Gerhardt và Vương tử út của Rossata - hai con người sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm, có trái tim và dòng máu thuần khiết nhất hai nước, trong nghi lễ thanh tẩy diễn ra vào hôn lễ lúc họ tròn hai mươi tuổi, sẽ dấng hiến trái tim và dòng máu đó để kết nối hai nước và minh chứng cho các vị thần thấy rằng ánh sáng vẫn chưa từ bỏ Sunigtaina và Rossata. Nếu họ có bất kì suy nghĩ hay hành động tiêu cực nào, để phần dòng chảy đen lấn át phần dòng chảy trắng, thì họa diệt vong sẽ thật sự đến với hai quốc gia.’.”

“Vậy nghi lễ đã thành công mà họ không mất mạng?”

“Theo như lời vị phù thủy nói: ‘Các vị thần vốn định thử lòng hai nước, đã cảm động mà chấp thuận và muốn hai người sống hạnh phúc bên nhau trọn đời.’. Song, vì điều đó mà Vương hậu Bệ hạ đã phải sống cuộc sống bao bọc như chim trong lồng, cô ấy không hề giận mà còn chấp nhận. Thật sự là một người nhân hậu, hiền từ.”

“Đó là áp lực của những người sinh ra trong gia đình đế vương không phải sao? Cả vị Vua kia cũng thế.”

“Cũng là chuyện tám năm trước rồi. Cái mà tôi lo lắng là dù sau đó Sunigtaina và Rossata đã thề không phản bội nhau, nên Rossata mới không hợp tác với Guinestain. Nhưng có một thế lực tận diệt Đế quốc đang ngày càng mạnh mẽ trong nội bộ Vương quốc. Bốn năm sau nghi lễ, Vương hậu Bệ hạ vẫn chưa có con, làm cho chúng có cơ hội chỉ trích Người. Bây giờ là sau khi Sunigtaina diệt vong…”

“Ngài Lauren Hanlvet, Quốc vương cho mời ngài. Tôi sẽ hộ tống ngài.” Kai María Eduardo - vị tướng thân cận, được trọng dụng của Quốc vương Rossata đến truyền lệnh.

“Được, tôi đến ngay.”

-----------------------------------------------------------------------------------------------------

Trên đường đi, Frorifel gặp một người. Bá tước Moreno, phụng sự Vương thất, luôn lo nghĩ cho Rossata và nắm giữ nhiều vị trí chủ chốt. Quan trọng hơn, ông ta chính là tên đầu đảng của phe tận diệt Đế quốc. Đặc điểm thường thấy của ông ta là luôn mang theo một cây gậy chống dù chân vẫn còn rất khỏe.

(Lại thêm một ả Công chúa Đế quốc nữa!) Suy nghĩ của ông ta.

Hai người vẫn cúi chào nhau một cách xã giao. Frorifel nhận ra hiềm khích trong đôi mắt của ông ta. Dù đến đây với tư cách là Lauren Hanlvet nhưng vẫn có người nhận ra cô là ai.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------

“Đa tạ Người đã cho mời thần, Quốc vương Bệ hạ! Thần vô cùng biết ơn hảo ý của Người.”

“Đừng khách sáo. Không chỉ hai nước mà về vai vế, chúng ta cũng là anh em.”

Nicholas Rossata, vốn là Vương tử thứ ba của Tiên vương. Sau khi hai người anh đấu đá và triệt hạ lẫn nhau, anh ta nghiễm nhiên trở thành Vương thái tử. Năm năm trước, anh ta đăng cơ Quốc vương của Rossata. Nicholas là một người nhân hậu, song lại thiếu tài năng. Nhiều sự kiện lớn nhỏ trong nước đều do các quan chức trong Chính phủ giải quyết. Đừng nói là bảo vệ cho Christine, bảo vệ ngai vàng của mình cũng chưa xong.

“Nếu cô muốn lập đồng minh với Rossata, ta bằng lòng. Nhưng cô biết đấy, phe tận diệt Đế quốc đang ngày càng lộng hành, những người theo ta đang dần mất niềm tin vào ta. Nên ta muốn cô đưa Christine và Owein đi trong thời gian này. Christine đã bị nhắm đến trong các cuộc bạo loạn, các cuộc họp Chính phủ, chúng đòi phế và trục xuất cô ấy. Chỉ còn ám sát là chúng chưa dám làm! Khi ấy, ta mà để Christine về chịu tang, kiểu gì chúng cũng tìm cách hành thích rồi đổ cho Guinestain.” Nicholas đan hai tay lại, cúi đầu, nói với Frorifel.

“Chính xác là bao lâu ạ?”

“Ta cũng không biết nữa.” Anh ta trưng ra vẻ mặt bất lực.

“Nếu bây giờ chúng ta không diệt trừ tận gốc tư tưởng ấy, thì trốn tránh và chờ đợi chẳng giải quyết được gì cả.”

“Nói là thế, chứ cô cũng có biết phải làm gì đâu.” Nicholas tức giận, mỉa mai.

“Nghi lễ đó là thứ duy nhất có thể bảo vệ Christine, nhưng giờ thì sao?” Anh ta thở dài.

(Bệ hạ để lộ bộ mặt đó với mình là vì tính cách Người quá thoải mái với người nhà, hay vì đã cùng đường nên phải làm thế? Đúng là tiến thoái lưỡng nan.)

-----------------------------------------------------------------------------------------------------

Cuối cùng, họ vẫn phải để Christine đi theo Hanlvet về biệt thự Marinet. Lí do là Quốc vương muốn Christine và Owein về thăm nhà và du lịch, nghỉ ngơi một thời gian.

Ngày 3 tháng 6, trước khi đi, Vương thất tổ chức một buổi yến tiệc và mời cả các thương nhân. Trong bữa tiệc, đây là lúc quảng cáo về Hanlvet. Ai cũng rất thích những vật phẩm của Hanlvet và có người đã đặt mua chúng. Thứ được yêu thích nhất là thanh kiếm “Lideria” với khả năng dẫn dắt người sử dụng cùng kết giới kháng phép. Muốn có được nó thì phải thắng cuộc thi tiêu diệt nhiều hình nhân tự di chuyển nhất, chỉ dùng kiếm gỗ, có thể chọn người thay mình. Nicholas quyết định đích thân tham gia chứ không để Kai María Eduardo, vị tướng thân cận của mình làm thay. Không ai cản được. Có lẽ anh ta muốn chứng minh thực lực trước quan lại, thương nhân và đặc biệt là gửi món quà này cho người vợ và con trai sắp rời đi. Với nhiều người mà nói, đây là cơ hội cho họ hạ thấp Nicholas.     

Ai cũng nghĩ phải nhường chiến thắng cho Nicholas yếu đuối. Đáng tiếc thay, anh ta khác hẳn bình thường, tiến lên tiêu diệt đám hình nhân nhanh nhẹn một cách mạnh mẽ và gọn ghẽ. Có thể là bởi vì họ chưa thấy Nicholas chiến đấu bao giờ. Sinh ra là Vương tử của một Vương quốc với truyền thống chiến tranh, anh ta ít nhất phải học cách tự vệ. Nhưng giống như Christine, anh ta phải sống như một Vương tử được bao bọc, bị cấm dùng vũ khí. Những hình nhân này là đối tượng phù hợp để anh ta thể hiện tài năng. Nicholas chiến thắng vì chém được nhiều hình nhân nhất trong sự bất ngờ của quan lại, thương nhân. Tiếng vỗ tay vang lên giòn dã khi mọi người hiểu được sự quyết tâm của vị Vua trẻ.

“Ta mong các vị có thể giúp Rossata trở nên mạnh hơn nữa! Vì thế, đừng đấu đá nhau khi cánh tay để vung kiếm của ta vẫn còn!” Nicholas tuyên bố bằng ánh mắt quyết tâm chưa hề nguội lạnh, trong lúc tay nâng cao thanh kiếm phép vừa được Frorifel trao cho.

(Gian lận, rõ ràng là bọn Đế quốc đã điều khiển Quốc vương!)

Dù tay vẫn vỗ song ánh mắt của Moreno thể hiện rõ điều đó. Ông ta luôn mang bộ mặt nghiêm trọng và ít nói nên chẳng ai để ý đến.

Danh tiếng của nhà vua đã có sự thay đổi. Một kẻ được thần thánh lựa chọn có chủ đích, Nicholas cuối cùng cũng thể hiện những mặt mà mình phải che giấu vì nghi lễ và bày tỏ tấm lòng của mình. Tiếng tăm của Hanlvet bắt đầu tăng lên. Với Rossata, đây là hiệp ước thành công với Vermillion.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------

Đêm hôm đó, Moreno về dinh thự và vô cùng tức giận, đập bàn làm việc làm giấy tờ bay lung tung.  

(Lẽ ra hôm nay mình đã hạ nhục được Công chúa Đế quốc để thức tỉnh Quốc vương. Song cuối cùng mọi sự chú ý lại hướng về phía Hanlvet và Quốc vương, mình không có cơ hội nào cả… Nếu phải chọn phe, chúng ta phải chọn Vermillion. Giữ điểm yếu như ả Công chúa Đế quốc, họ chắc chắn có kế hoạch lớn nào đó, mình không thể động vào ả. Có điều, để Christine theo Hanlvet, nghĩa là ả sẽ được Vermillion bảo vệ. Nên muốn loại bỏ ả thì bây giờ là thời điểm tốt nhất. Sau đó kiếm một Vương hậu khác và giết Vương tử Owein. Để loại bỏ dấu vết của Đế quốc trên Rossata này!) Ông ta nắm chặt cây gậy của mình và cười nhếch mép.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------

Sau khi giao Owein cho hầu gái, Christine về phòng riêng để ngủ và suy nghĩ về ngày mai. Một bóng đen âm u lặng lẽ tiến tới và kề con dao sắc nhọn lên cổ của cô.

“Là a--?”

“Giao cho ta… máu của tế nữ! Giao cho ta… máu của tế nữ!” Giọng nói chậm rãi mang âm sắc lạnh lẽo khiến Christine toát mô hôi lạnh. Trái tim đập liên hồi trong lo sợ và tiếng cầu cứu không thể thốt ra.

Chap trước 

 Chap kế

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tổng kết Volume 7.

Nội dung: Nhóm Frorifel hướng đến Welvarendo – Vương quốc phồn thịnh đang bị Guinestain lăm le. Họ đã trợ lực cho cuộc chiến giữa hai nước và kết quả là gì? Liệu có bí mật nào được bật mí? Và một đêm cho những khoảnh khắc tình yêu nở rộ! Giới thiệu nhân vật: Sigvard di Welvarendo: Vương tử, Đại công tước của Welvarendo, cũng là Tổng trấn của Thành Hessal. Nghiêm túc, chính trực, khá nhạy bén. Sử dụng ma thuật nổ. Mục tiêu của anh ta là cải cách Welvarendo. Agnes Corneil Elle Palatinus: Con gái độc nhất của Công tước Palatinus, người yêu đã thề ước của Sigvard. Vì Guinestain và cha mẹ cô chưa lên tiếng nên Agnes vẫn được xem là hôn thê của Julius Arfordio. Tuy sống trong nhung lụa nhưng không kiêu ngạo, trái lại là một cô gái thuần khiết và nhân ái. Cô có thể đấu tranh cùng Sigvard vì thần dân mà không nghe lời cha mẹ. Agnes vẫn nghi ngờ Frorifel cũng vì lo cho nước nhà. Cô là Godine của đất mẹ và Ứng Vương của Ấn tín Thổ Mẫu Vương. Fergal XII: Vị vua gà mờ của Welvarendo, ...

Hồi thứ 26: Sự ủng hộ đến từ kỳ vọng.

Sáng ngày 8 tháng 6. Thay vì về Hanlvet, Frorifel, Sion và Yurii bị đưa đến vùng đất khô cằn toàn sỏi đá, còn bị một băng đạo tặc bủa vây. “Khoan đã, hai người!” “Sao vậy, Công chúa?” “Tính dùng tuyệt kĩ bí mật sao, chị gái?” “Không, nhưng tôi biết giọng nói lúc nãy.” Kẻ trùm sỏ quấn khăn quanh đầu chỉ để lộ hai con mắt đang lộ diện khi bước lên một mỏm đá rồi tính nhảy xuống. “Anh Aster, anh ở đó phải không? ~” Cô ấy gọi bằng một giọng nói vô cùng ngọt ngào. Tên đó sau khi nghe xong, giật mình và trượt ngã sấp mặt. “Ui da!”   “Boss!!!” “Kẻ địch mạnh đến nỗi nói một câu thôi đã làm Boss gục ngã?!” “Hắn nói gì vậy?” “Quan tâm làm gì!? Chạy ngay đi!”   “Ai đó đến đỡ Boss dậy với!” “Tao sợ lắm! Mày làm đi!” “Im hết đi!” Một tiếng hét khó chịu của tên trùm sỏ. “Tôi biết Người nói đến ai rồi.” Sion nói với ánh mắt chán nản. “Anh em… rút lui!” Hắn hét lên và bỏ chạy cùng đám thuộc hạ. Bọn thuộc hạ còn vừa chạy vừa giơ cờ trắng. “Yurii, nhờ cậu bắt một mình hắn giúp tôi, dùng đám ...

Hồi thứ 25: Phía sau màn đêm.

“Giao cho ta… máu của tế nữ!” Con dao từ từ cắt vào da của Christine, cô ấy cứng đờ như tượng không thể làm gì. Nhưng rồi một thứ sắc bén khác đâm qua người gã và con dao rơi xuống. Là thanh đoản kiếm Frorifel. Gã lại biến thành luồng khí đen. “Chị Tine, chị vẫn ổn chứ?” “Ừm… vết thương chưa sâu lắm--” Chú ý thấy bóng đen hướng về phía Frorifel, Christine hét lên. “Cẩn thận, Frorie!” “Giao cho ta… máu của tế nữ!” Gã đã trở lại. Cơ thể đen tạo hình con người và cặp mắt đỏ rực. Gã giơ nanh vuốt lên, Frorifel lại chém vào móng của gã, rồi cắt đôi gã ra. Luồng khí đen lại lan tới chỗ Frorifel. “Dù cố bắt chước con người thì bản chất của ngươi cũng không thay đổi được.” <Thanh Tẩ--> Nhưng luồng khí đen ấy đã kịp tóm lấy cô. “Giao cho ta… máu của tế nữ!” [Frorie!] (Không sao đâu, Alden.) Frorifel sau khi rạch nhẹ mu bàn tay, dùng máu của mình nhỏ giọt lên làn khí. Nó thực thể hóa để nhận lấy, nhưng: “AAAAAAAA!” Một tiếng hét lên đau đớn vang lên rồi nó tiêu biến. Quân binh và người...