Chuyển đến nội dung chính

Phụ chương 3: Lí do.

Tôi vốn là con gái của một gia đình giữ đền, nơi các Baily Sylph hay ghé trọ. Bởi vì không đáp ứng được yêu cầu vô lí của một nhóm Baily Sylph mà cả nhà bị giết. Chỉ có đứa con gái này được cứu bởi một Baily Sylph khác. Để đền ơn cứu mạng, tôi phải đánh đổi thứ quan trọng của mình cho Baily Sylph đó. Tôi chỉ còn lại thân xác này, còn cái dung mạo cũng khá khẩm. Thứ mà nữ nhi ai cũng coi trọng, tôi cũng muốn lớn lên và trở nên xinh đẹp. Tôi phải rời khỏi ngôi đền vì các Baily Sylph khác không chấp nhận tôi, họ cho rằng chúng tôi đã bất tuân mệnh thần.

Trong thân thể mãi là đứa trẻ lên mười, sống cuộc đời lang bạc, ăn cắp đồ ăn để đủ sống. Tôi đã nhiều lần muốn buông xuôi mà tự vẫn. Nhưng tôi đã không hối hận khi mình từ bỏ, nếu không thì tôi sẽ không thể gặp được người đó. Một chàng công tử bột trói gà không chặt, vậy mà dám đứng chắn cho tôi khi bị bọn côn đồ ăn hiếp, khàn giọng kêu cứu trong vô vọng rồi chút nữa thì bị chúng đâm chết. Tôi dùng chút ma thuật còn lại để hất văng bọn chúng. Y nhìn tôi bằng ánh mắt như sắp hấp hối.

- Tiểu tử… nhà ngươi còn sống không?

- Tôi… nên hỏi huynh mới đúng…

- À… về việc đó…

Trong lúc anh chàng kia đang lúng túng thì một âm thanh khó chịu cắt ngang.

- Xin lỗi. - Tôi xấu hổ vì cái bụng của mình.

- Ngươi chưa ăn gì hết phải không?

- …

Y nắm lấy tay tôi, dùng sức lực còn lại để kéo tôi đi đâu đó. Sau khi y mua ít kẹo hồ lô cho tôi ăn tạm, chúng tôi đến chỗ thầy thuốc, rồi lại đến một phòng tắm và y mua áo quần mới cho tôi.

- Trông hợp với ngươi lắm!

Y vẫn nghĩ tôi là con trai nên chọn nam phục cho tôi. Đến hình tượng của một tiểu nha đầu dễ thương cũng không giữ được. Cũng dễ hiểu, gương mặt cau có, đầu tóc thô và xơ, giọng nói cộc cằn. Ai chả nghĩ thế.

- Sao huynh lại đối xử tốt với tôi thế?

- À, thì, tại ta thấy mình có chút trách nhiệm… Ta luôn là kẻ ngáng chân mọi người, chỉ giỏi phá hoại. Nên ta muốn làm gì đó đúng đắn và có ích. - Y cười với ánh mắt buồn bã, hít một hơi thật sâu rồi lấy lại tinh thần. - Giờ đến một quán ăn!

- Và cuối cùng là một căn nhà! - Y kéo tay tôi đến nhà của một võ tướng về hưu, đang dành lương bổng mở một võ đường miễn phí cho trẻ em và cũng cho chúng chỗ ở trong tòa dinh thự rộng lớn của ông ta.

Người đó là thầy của tên này, người trước đây luôn bênh vực y. Sau khi nói chuyện, ông ấy quyết định nhận tôi.

- Giờ thì ngươi có một gia đình mới rồi.

- Cảm ơn rất nhiều. Mà huynh rốt cuộc là ai?

- À… một công tử… thế gia nào đó…

- Tôi vẫn có thể gặp lại huynh chứ?

- Ta thi thoảng sẽ đến đây nên…

- Vậy thì tốt. Tôi nhất định sẽ trở thành người có thể bảo vệ huynh.

- Hể? Không cần đâu!

- Nếu không đền ơn huynh tôi sẽ cắn rứt lương tâm lắm.

Trông y rất ngạc nhiên và cảm động.

- Và cũng tại huynh rất yếu…

- Ặc! Được rồi, tùy ngươi, chào nhé!

- Ừm.

(Hừm… hình như huynh ấy chưa nói tên cho mình?!)

Cũng may là vị lão tướng đã nói cho tôi biết, y là Li Nadera, Lục hoàng tử của Plavento đại quốc này. Tôi đã học hỏi suốt bốn năm để có thể vào cung làm tiểu đồng cho ngài ấy. Ngài ấy đã rất ngạc nhiên khi thấy tôi làm vậy. Lúc nào cũng trêu chọc tôi vì tò mò tại sao tôi luyện tập cỡ nào cũng chả cao lên được, nhưng cũng không hỏi gì thêm khi tôi kiên trì không muốn nói. Ngài ấy khá nổi tiếng với nữ nhân thèm khát quyền lực. Một người đúng là vô dụng nhưng lương thiện, thích hợp cho đám đàn bà vô liêm sỉ ấy lợi dụng. Không quan tâm! Gương mặt khi ngài tức giận với lũ quý tộc bắt nạt thường dân, và đặc biệt là khi ngài quyết tâm làm việc, đều đã khắc sâu trong tim tôi. Dù ngài là loại người nào đi chăng nữa, hay trong mắt ngài không hề có tôi, Renka này sẽ không bao giờ thay lòng!

Chap trước 

 Chap kế

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi thứ 41: Lạc trong lạnh giá.

Nhóm Frorifel vừa trở về đã nhận được nhiệm vụ bất ngờ: Đến nhận những vật phẩm Vermillion đã đặt của tộc Eisa thuộc Lục địa băng tuyết – Cintia. Vật phẩm là băng thạch để tạo Kristel và băng thạch hiếm có Fimtir. Song, phức tạp hơn thế, mục đích thực sự là giải quyết mâu thuẫn giữa Vương tộc này và Vương tộc Ghicia. Chuyện xảy ra cách đây một tháng, vào ngày đính ước giữa Công chúa Eisa và Thế tử Ghicia, buổi lễ đã bị phá hoại, nhiều người trong đó có cả vị Thế tử bị thương. Cô Công chúa vốn bị cưỡng ép hôn sự này, bị tình nghi có ý đồ, mất tích cũng trong ngày hôm đó. Nghĩ Eisa cố tình bao che, Ghicia yêu cầu giao người ra để ba mặt một lời, làm sáng tỏ mọi chuyện, nếu không họ sẽ gây chiến. Nhưng tộc trưởng Eisa nhất quyết nói rằng con gái mình không có tội, cô ta bị một thế lực khác bắt cóc và chúng đứng sau hãm hại bang giao hai tộc, nên tuyệt đối không để Ghicia bước chân vào lãnh thổ. Cả hai đều không có bằng chứng xác thực và không có ý định để người ngoài xen vào. Song cách đâ...

Phụ chương 6: Một vị Vua, một người cha và một người chồng.

Bảy năm trước (685). Vào một buổi chiều hoàng hôn trời mưa nặng hạt, Frorifel tôi ngồi trên giường buồn bã nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Chả là tôi bị sốt từ sáng nay. “Công chúa Điện hạ, xin hãy nghỉ ngơi.” “Ta ngủ chán rồi.” “Nhưng…” “Từ sáng đến giờ chỉ có Sion, Alex, Denie, Fiela, Juli và Nadja đến thăm ta. Nếu không thể đến thì ít ra cũng phải gửi thư thăm hỏi như chị Tine chứ!” “Phụ hoàng và Mẫu phi của Người đều đang…” “Ta không có nói họ!” Tôi giận dỗi trùm chăn lại. Sau khi người hầu lui ra, tôi bắt đầu tự nói chuyện một mình. “Phụ hoàng thì bận nhưng tại sao Mẫu phi lại có thể nhàn nhã uống trà, chơi đùa với Luka, mà chả thèm đến thăm mình rồi giao hết việc cho cô hầu gái ngớ ngẩn đó chứ! … Hay là…” Tôi đã giả vờ ngủ cho tới lúc trời tối nhưng vẫn chẳng có ai. Ngay lúc quyết định chợp mắt thì cánh cửa phòng mở ra. “Bệ hạ, giờ này sao Người còn đến đây?” “Ngươi lui đi.” Phụ hoàng bước đến và ngồi lên giường của tôi. Ông vuốt mái tóc màu đỏ hồng mềm mạ...

Hồi thứ 7: Dấu hiệu mới.

Ngày 12 tháng 4 năm 692, Thời kỳ lịch sử thứ 5. Cung điện Eastinburg. - Buổi tập kết thúc!  - Rõ!  Leonardo sau khi huấn luyện cho các đội, đến ghế dài ngồi nghỉ thì gặp Alica. Cô ta đưa cho anh một bình nước và khăn lau. - Cảm ơn em. Anh nói rồi, Alica ngồi xuống. Leonardo lau mặt, uống nước xong quay qua hỏi cô. - À, ừm, vết thương của em ổn chứ?  - Nó khỏi mấy ngày rồi.  - Phải, ahaha!  - Tiền bối không thể giấu được em đâu. Lý do anh ở lại đây ấy? - …! - Nếu là lý do bất trung với Quốc trưởng thì mau vứt đi. Những thứ như tinh thần hiệp sĩ đã quá lạc hậu rồi. Thời thế bây giờ nếu không toan tính lợi ích thì có mà đo đất. ---------------------------------------------------------------------------------------------------- - Nhiệm vụ của ngươi chính là bảo vệ cho Roselia và Luciano. Tìm ra và giết những kẻ âm mưu nhắm tới họ.  – Là lời Julius nói với Leonardo khi anh đến gặp hắn để xin gia nhập Elite 12. ------------------------------------------------...