Chuyển đến nội dung chính

Phụ chương 3: Lí do.

Tôi vốn là con gái của một gia đình giữ đền, nơi các Baily Sylph hay ghé trọ. Bởi vì không đáp ứng được yêu cầu vô lí của một nhóm Baily Sylph mà cả nhà bị giết. Chỉ có đứa con gái này được cứu bởi một Baily Sylph khác. Để đền ơn cứu mạng, tôi phải đánh đổi thứ quan trọng của mình cho Baily Sylph đó. Tôi chỉ còn lại thân xác này, còn cái dung mạo cũng khá khẩm. Thứ mà nữ nhi ai cũng coi trọng, tôi cũng muốn lớn lên và trở nên xinh đẹp. Tôi phải rời khỏi ngôi đền vì các Baily Sylph khác không chấp nhận tôi, họ cho rằng chúng tôi đã bất tuân mệnh thần.

Trong thân thể mãi là đứa trẻ lên mười, sống cuộc đời lang bạc, ăn cắp đồ ăn để đủ sống. Tôi đã nhiều lần muốn buông xuôi mà tự vẫn. Nhưng tôi đã không hối hận khi mình từ bỏ, nếu không thì tôi sẽ không thể gặp được người đó. Một chàng công tử bột trói gà không chặt, vậy mà dám đứng chắn cho tôi khi bị bọn côn đồ ăn hiếp, khàn giọng kêu cứu trong vô vọng rồi chút nữa thì bị chúng đâm chết. Tôi dùng chút ma thuật còn lại để hất văng bọn chúng. Y nhìn tôi bằng ánh mắt như sắp hấp hối.

- Tiểu tử… nhà ngươi còn sống không?

- Tôi… nên hỏi huynh mới đúng…

- À… về việc đó…

Trong lúc anh chàng kia đang lúng túng thì một âm thanh khó chịu cắt ngang.

- Xin lỗi. - Tôi xấu hổ vì cái bụng của mình.

- Ngươi chưa ăn gì hết phải không?

- …

Y nắm lấy tay tôi, dùng sức lực còn lại để kéo tôi đi đâu đó. Sau khi y mua ít kẹo hồ lô cho tôi ăn tạm, chúng tôi đến chỗ thầy thuốc, rồi lại đến một phòng tắm và y mua áo quần mới cho tôi.

- Trông hợp với ngươi lắm!

Y vẫn nghĩ tôi là con trai nên chọn nam phục cho tôi. Đến hình tượng của một tiểu nha đầu dễ thương cũng không giữ được. Cũng dễ hiểu, gương mặt cau có, đầu tóc thô và xơ, giọng nói cộc cằn. Ai chả nghĩ thế.

- Sao huynh lại đối xử tốt với tôi thế?

- À, thì, tại ta thấy mình có chút trách nhiệm… Ta luôn là kẻ ngáng chân mọi người, chỉ giỏi phá hoại. Nên ta muốn làm gì đó đúng đắn và có ích. - Y cười với ánh mắt buồn bã, hít một hơi thật sâu rồi lấy lại tinh thần. - Giờ đến một quán ăn!

- Và cuối cùng là một căn nhà! - Y kéo tay tôi đến nhà của một võ tướng về hưu, đang dành lương bổng mở một võ đường miễn phí cho trẻ em và cũng cho chúng chỗ ở trong tòa dinh thự rộng lớn của ông ta.

Người đó là thầy của tên này, người trước đây luôn bênh vực y. Sau khi nói chuyện, ông ấy quyết định nhận tôi.

- Giờ thì ngươi có một gia đình mới rồi.

- Cảm ơn rất nhiều. Mà huynh rốt cuộc là ai?

- À… một công tử… thế gia nào đó…

- Tôi vẫn có thể gặp lại huynh chứ?

- Ta thi thoảng sẽ đến đây nên…

- Vậy thì tốt. Tôi nhất định sẽ trở thành người có thể bảo vệ huynh.

- Hể? Không cần đâu!

- Nếu không đền ơn huynh tôi sẽ cắn rứt lương tâm lắm.

Trông y rất ngạc nhiên và cảm động.

- Và cũng tại huynh rất yếu…

- Ặc! Được rồi, tùy ngươi, chào nhé!

- Ừm.

(Hừm… hình như huynh ấy chưa nói tên cho mình?!)

Cũng may là vị lão tướng đã nói cho tôi biết, y là Li Nadera, Lục hoàng tử của Plavento đại quốc này. Tôi đã học hỏi suốt bốn năm để có thể vào cung làm tiểu đồng cho ngài ấy. Ngài ấy đã rất ngạc nhiên khi thấy tôi làm vậy. Lúc nào cũng trêu chọc tôi vì tò mò tại sao tôi luyện tập cỡ nào cũng chả cao lên được, nhưng cũng không hỏi gì thêm khi tôi kiên trì không muốn nói. Ngài ấy khá nổi tiếng với nữ nhân thèm khát quyền lực. Một người đúng là vô dụng nhưng lương thiện, thích hợp cho đám đàn bà vô liêm sỉ ấy lợi dụng. Không quan tâm! Gương mặt khi ngài tức giận với lũ quý tộc bắt nạt thường dân, và đặc biệt là khi ngài quyết tâm làm việc, đều đã khắc sâu trong tim tôi. Dù ngài là loại người nào đi chăng nữa, hay trong mắt ngài không hề có tôi, Renka này sẽ không bao giờ thay lòng!

Chap trước 

 Chap kế

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tổng kết Volume 7.

Nội dung: Nhóm Frorifel hướng đến Welvarendo – Vương quốc phồn thịnh đang bị Guinestain lăm le. Họ đã trợ lực cho cuộc chiến giữa hai nước và kết quả là gì? Liệu có bí mật nào được bật mí? Và một đêm cho những khoảnh khắc tình yêu nở rộ! Giới thiệu nhân vật: Sigvard di Welvarendo: Vương tử, Đại công tước của Welvarendo, cũng là Tổng trấn của Thành Hessal. Nghiêm túc, chính trực, khá nhạy bén. Sử dụng ma thuật nổ. Mục tiêu của anh ta là cải cách Welvarendo. Agnes Corneil Elle Palatinus: Con gái độc nhất của Công tước Palatinus, người yêu đã thề ước của Sigvard. Vì Guinestain và cha mẹ cô chưa lên tiếng nên Agnes vẫn được xem là hôn thê của Julius Arfordio. Tuy sống trong nhung lụa nhưng không kiêu ngạo, trái lại là một cô gái thuần khiết và nhân ái. Cô có thể đấu tranh cùng Sigvard vì thần dân mà không nghe lời cha mẹ. Agnes vẫn nghi ngờ Frorifel cũng vì lo cho nước nhà. Cô là Godine của đất mẹ và Ứng Vương của Ấn tín Thổ Mẫu Vương. Fergal XII: Vị vua gà mờ của Welvarendo, ...

Hồi thứ 26: Sự ủng hộ đến từ kỳ vọng.

Sáng ngày 8 tháng 6. Thay vì về Hanlvet, Frorifel, Sion và Yurii bị đưa đến vùng đất khô cằn toàn sỏi đá, còn bị một băng đạo tặc bủa vây. “Khoan đã, hai người!” “Sao vậy, Công chúa?” “Tính dùng tuyệt kĩ bí mật sao, chị gái?” “Không, nhưng tôi biết giọng nói lúc nãy.” Kẻ trùm sỏ quấn khăn quanh đầu chỉ để lộ hai con mắt đang lộ diện khi bước lên một mỏm đá rồi tính nhảy xuống. “Anh Aster, anh ở đó phải không? ~” Cô ấy gọi bằng một giọng nói vô cùng ngọt ngào. Tên đó sau khi nghe xong, giật mình và trượt ngã sấp mặt. “Ui da!”   “Boss!!!” “Kẻ địch mạnh đến nỗi nói một câu thôi đã làm Boss gục ngã?!” “Hắn nói gì vậy?” “Quan tâm làm gì!? Chạy ngay đi!”   “Ai đó đến đỡ Boss dậy với!” “Tao sợ lắm! Mày làm đi!” “Im hết đi!” Một tiếng hét khó chịu của tên trùm sỏ. “Tôi biết Người nói đến ai rồi.” Sion nói với ánh mắt chán nản. “Anh em… rút lui!” Hắn hét lên và bỏ chạy cùng đám thuộc hạ. Bọn thuộc hạ còn vừa chạy vừa giơ cờ trắng. “Yurii, nhờ cậu bắt một mình hắn giúp tôi, dùng đám ...

Hồi thứ 25: Phía sau màn đêm.

“Giao cho ta… máu của tế nữ!” Con dao từ từ cắt vào da của Christine, cô ấy cứng đờ như tượng không thể làm gì. Nhưng rồi một thứ sắc bén khác đâm qua người gã và con dao rơi xuống. Là thanh đoản kiếm Frorifel. Gã lại biến thành luồng khí đen. “Chị Tine, chị vẫn ổn chứ?” “Ừm… vết thương chưa sâu lắm--” Chú ý thấy bóng đen hướng về phía Frorifel, Christine hét lên. “Cẩn thận, Frorie!” “Giao cho ta… máu của tế nữ!” Gã đã trở lại. Cơ thể đen tạo hình con người và cặp mắt đỏ rực. Gã giơ nanh vuốt lên, Frorifel lại chém vào móng của gã, rồi cắt đôi gã ra. Luồng khí đen lại lan tới chỗ Frorifel. “Dù cố bắt chước con người thì bản chất của ngươi cũng không thay đổi được.” <Thanh Tẩ--> Nhưng luồng khí đen ấy đã kịp tóm lấy cô. “Giao cho ta… máu của tế nữ!” [Frorie!] (Không sao đâu, Alden.) Frorifel sau khi rạch nhẹ mu bàn tay, dùng máu của mình nhỏ giọt lên làn khí. Nó thực thể hóa để nhận lấy, nhưng: “AAAAAAAA!” Một tiếng hét lên đau đớn vang lên rồi nó tiêu biến. Quân binh và người...