Chuyển đến nội dung chính

Phụ chương 2: Cách chúng ta trở thành một gia đình.

Ngày 24 tháng 4 năm 692. Đó là ngày mà mọi người đang chuẩn bị cho việc đến Plavento.

- Cẩn thận đừng để làm rơi. Dù là pháp cụ cũng không dễ sửa. - Aina đang nói với các nhân viên trong khi giúp họ dọn hàng. - Còn hàng mới được gửi từ Vermillion thì đem cất vào kho bảo quản đặc biệt… Ui, nặng quá!

Đúng lúc này, cô lại thấy một bóng người đi về phía mình.

- Aina vất vả rồi.

- Frorin!

- Haha, cô lại nghĩ ra biệt danh khác cho tôi à?

- Ừ, tôi nghĩ tên thật vẫn tốt hơn. Hehe.

- Đây, tôi mang đồ giải khát cho mọi người.

Sau đó, họ ngồi nghỉ, Frorifel và Aina tâm sự với nhau.

- Vui thật đấy, cùng làm việc với mọi người! - Aina nói với ánh mắt hoài niệm.

- Aina…

- À không! Tôi chỉ nghĩ là đại ca và tôi đã trải qua tình cảnh này lần thứ bao nhiêu rồi. Hẳn là cô đã nhận ra. - Đôi mắt buồn bã của cô chuyển hướng về phía Frorifel.

- Ừ. Cô là Oni từ đảo quốc Hakuruto đúng không?

- Tôi đã bị bắt cóc khi mới bảy tuổi, rồi bị đem đi đấu giá như là thú hiếm. Một chủ cô nhi viện và đại ca đã chuộc tôi. Tôi đã có một gia đình mới, đại ca lúc nào cũng đối tốt với tôi nên tôi vô cùng yêu quý anh ấy nhưng…

- … - Ánh mắt Frorifel nom buồn bã nhưng hình như còn có điều gì đó.

- Đừng nhìn tôi như thế! Đúng rồi, tôi đã gặp một kiếm khách lang bạt từ Hakuruto đấy. Chính anh ấy đã cho tôi thanh kiếm và dạy tôi kiếm đạo, cả cách dùng cánh tay Oni nữa. Anh ấy là người anh trai tuyệt vời nhất!

- Thế anh Light thì sao?

- Anh ấy là người đàn ông tuyệt vời nhất lòng tôi! – Aina nói với đôi mắt lấp lánh.

- À, tôi hiểu rồi.

- Thái độ đó là sao, Frorin? – Aina bĩu môi.

- Không có gì. – Frorifel cười tinh nghịch. - Cũng khá lâu rồi tôi mới có một cô bạn mới. Mà tôi cũng không có nhiều bạn lắm, kể cả hồi ở Học viện Hoàng gia.

- Họ là người như thế nào? – Cô phấn khích hỏi.

- Fiela Berner, lúc nhỏ tôi từng muốn cô ấy hầu cận cho tôi, nhưng cuối cùng phải đi theo Mẫu hậu. Dù vậy vẫn thân thiết với hai chị em tôi. Cô ấy khá rụt rè, hậu đậu, dễ chọc ghẹo, đáng yêu cực kì. Còn một người nữa thì tôi không muốn nhắc.

- Cô không cần nói đâu.

(Cha đã nói cho mình biết về cái cô Nadja tồi tệ đó rồi.)

Đúng lúc đó, Ishekarda cũng nhìn họ trò chuyện rồi lại nhìn ra bầu trời xa xăm.

(Ta vốn dĩ làm quân sư cho Gerhardt vì nghĩ với sức mạnh của hắn, ta có thể bảo vệ nhiều đứa trẻ hơn. Nhưng hắn không hề quan tâm đến những đôi mắt trẻ thơ vô tội lại phải chất chứa lo lắng sống còn hay bộ dạng thảm thương của chúng. Ta phản bội để theo Guinasern vì Maximus Arfordio là quân vương tốt lại biết lòng dân và cũng để loại bỏ Gerhardt. Nhưng tất cả đều thất bại trong một đêm, nhờ con bé đó. Âu cũng là vận mệnh sắp đặt, đó không phải là thời điểm Sunigtaina diệt vong...)

-----------------------------------------------------------------------------------------------------

Sáu năm về trước, ta đã nương nhờ một thị trấn nhỏ để trốn sau sự thất bại của Guinasern. Khi ta đang ngồi nghỉ trên con đường mòn dẫn từ núi Juez xuống thị trấn Eta và định trở về khi đói bụng, ta nghe thấy tiếng đánh chém. Ta đã do dự nhưng cuối cùng ta lại đi như bị dụ dỗ. Tại nơi đó ta đã thấy, một cậu nhóc đã giết hết lũ ma thú bằng thanh kiếm phát sáng để bảo vệ đứa bé gái đang nằm ngất. Sau đó, nó cũng ngất theo. Ta vội chạy đến xem thử, thấy cả hai đều đang sốt và đói khát. Ta đã cho chúng uống chút nước còn lại của ta nhưng chúng vẫn hôn mê. Nơi ta đang đứng phải mất rất lâu để về lại thị trấn nhưng đó là cách duy nhất. Rồi một tiếng gọi của tinh linh đã chỉ đường cho ta:

- Hãy đi theo nó.

Một đốm sáng dẫn đường, ta quyết tin và cõng hai đứa đi theo nó. Quả nhiên ta đã tìm thấy một ngôi làng.

- Hự, mình… chịu hết nổi rồi…

Ta quá yếu để mang hai đứa nhỏ này và ngất ngay trước cổng làng. Dân làng đã cứu ba chúng ta.

- Đại ca! Đại ca! May quá, cuối cùng anh cũng tỉnh! - Aina khóc nức nở, nắm tay Light – người đang nằm trên một chiếc thảm.

- Aina, em không sao… - Light gượng ngồi dậy.

- Đừng vội gắng sức quá!

- Whoa! Ai đấy?! - Tiếng hét bất chợt làm tỉnh Light đang mệt mỏi.

- Nhìn đây nè. - Tiếng nói phát ra từ sau lưng Aina.

- Hức hức, may quá đi. - Ta nghĩ khi đó mặt mình đầy cả nước mắt nước mũi.

- Eo ơi, trông kinh quá! – Light nói với sắc mặt đen tối.

- Tại ta lo quá mà. Tim ta không chịu nổi việc phải nhìn thấy bất kì đứa trẻ nào đau đớn. Hức hức…

- Ông ấy là người đã đưa chúng ta đến ngôi làng này!

- Vậy sao? Trông khả nghi quá. – Light vẫn không có cái nhìn thân thiện với ta.

- Đại ca không nên nói thế! – Aina phụng phịu hai cái má hồng hào, nhắc nhở cậu bé.

- Không sao, không sao. - Ta bắt đầu ngồi dậy khi cảm thấy tốt hơn.

- … Cảm ơn, ông chú. – Lời nói tuy lạnh lùng và ánh mắt không hướng về ta nhưng ta biết chú nhóc này chỉ không khéo giao tiếp thôi.

- Ừm. - Cảm thấy ngạc nhiên, ta khựng một lúc rồi cười trả lời.

Ta và lũ trẻ đều là những kẻ vô gia cư được người làng Katrina cứu giúp. Ta quyết định sẽ yên tâm với cuộc sống như vậy cùng hai đứa con nuôi của mình. Aina thì rất ngoan ngoãn, hay muốn ta xoa đầu và kể chuyện cho nó. Chính con bé đã đề nghị ta làm cha của hai đứa nó cơ đấy. Light bướng bỉnh và tự lập, không bao giờ gọi ta là cha mà từ “ông chú” lại thành “ông già”. Nhưng ta có thể cảm nhận được tình cảm chân thành của nó. Ta không nói rõ quá khứ của ta cho chúng biết và ta biết có điều mà chúng vẫn sợ nói cho ta biết. Nhưng ai quan tâm chứ! Ta hài lòng với thực tại!

-----------------------------------------------------------------------------------------------------

(Ta mong có thể hoàn thành câu chuyện của chúng ta cùng với chúng, Finn!)

Ishekarda nhìn cảnh mọi người đang sinh hoạt mà cười ấm áp. Nhưng liệu những nụ cười đó còn có thể được nhìn thấy bao lần nữa?

Chap trước 

 Chap kế

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tổng kết Volume 7.

Nội dung: Nhóm Frorifel hướng đến Welvarendo – Vương quốc phồn thịnh đang bị Guinestain lăm le. Họ đã trợ lực cho cuộc chiến giữa hai nước và kết quả là gì? Liệu có bí mật nào được bật mí? Và một đêm cho những khoảnh khắc tình yêu nở rộ! Giới thiệu nhân vật: Sigvard di Welvarendo: Vương tử, Đại công tước của Welvarendo, cũng là Tổng trấn của Thành Hessal. Nghiêm túc, chính trực, khá nhạy bén. Sử dụng ma thuật nổ. Mục tiêu của anh ta là cải cách Welvarendo. Agnes Corneil Elle Palatinus: Con gái độc nhất của Công tước Palatinus, người yêu đã thề ước của Sigvard. Vì Guinestain và cha mẹ cô chưa lên tiếng nên Agnes vẫn được xem là hôn thê của Julius Arfordio. Tuy sống trong nhung lụa nhưng không kiêu ngạo, trái lại là một cô gái thuần khiết và nhân ái. Cô có thể đấu tranh cùng Sigvard vì thần dân mà không nghe lời cha mẹ. Agnes vẫn nghi ngờ Frorifel cũng vì lo cho nước nhà. Cô là Godine của đất mẹ và Ứng Vương của Ấn tín Thổ Mẫu Vương. Fergal XII: Vị vua gà mờ của Welvarendo, ...

Hồi thứ 26: Sự ủng hộ đến từ kỳ vọng.

Sáng ngày 8 tháng 6. Thay vì về Hanlvet, Frorifel, Sion và Yurii bị đưa đến vùng đất khô cằn toàn sỏi đá, còn bị một băng đạo tặc bủa vây. “Khoan đã, hai người!” “Sao vậy, Công chúa?” “Tính dùng tuyệt kĩ bí mật sao, chị gái?” “Không, nhưng tôi biết giọng nói lúc nãy.” Kẻ trùm sỏ quấn khăn quanh đầu chỉ để lộ hai con mắt đang lộ diện khi bước lên một mỏm đá rồi tính nhảy xuống. “Anh Aster, anh ở đó phải không? ~” Cô ấy gọi bằng một giọng nói vô cùng ngọt ngào. Tên đó sau khi nghe xong, giật mình và trượt ngã sấp mặt. “Ui da!”   “Boss!!!” “Kẻ địch mạnh đến nỗi nói một câu thôi đã làm Boss gục ngã?!” “Hắn nói gì vậy?” “Quan tâm làm gì!? Chạy ngay đi!”   “Ai đó đến đỡ Boss dậy với!” “Tao sợ lắm! Mày làm đi!” “Im hết đi!” Một tiếng hét khó chịu của tên trùm sỏ. “Tôi biết Người nói đến ai rồi.” Sion nói với ánh mắt chán nản. “Anh em… rút lui!” Hắn hét lên và bỏ chạy cùng đám thuộc hạ. Bọn thuộc hạ còn vừa chạy vừa giơ cờ trắng. “Yurii, nhờ cậu bắt một mình hắn giúp tôi, dùng đám ...

Hồi thứ 25: Phía sau màn đêm.

“Giao cho ta… máu của tế nữ!” Con dao từ từ cắt vào da của Christine, cô ấy cứng đờ như tượng không thể làm gì. Nhưng rồi một thứ sắc bén khác đâm qua người gã và con dao rơi xuống. Là thanh đoản kiếm Frorifel. Gã lại biến thành luồng khí đen. “Chị Tine, chị vẫn ổn chứ?” “Ừm… vết thương chưa sâu lắm--” Chú ý thấy bóng đen hướng về phía Frorifel, Christine hét lên. “Cẩn thận, Frorie!” “Giao cho ta… máu của tế nữ!” Gã đã trở lại. Cơ thể đen tạo hình con người và cặp mắt đỏ rực. Gã giơ nanh vuốt lên, Frorifel lại chém vào móng của gã, rồi cắt đôi gã ra. Luồng khí đen lại lan tới chỗ Frorifel. “Dù cố bắt chước con người thì bản chất của ngươi cũng không thay đổi được.” <Thanh Tẩ--> Nhưng luồng khí đen ấy đã kịp tóm lấy cô. “Giao cho ta… máu của tế nữ!” [Frorie!] (Không sao đâu, Alden.) Frorifel sau khi rạch nhẹ mu bàn tay, dùng máu của mình nhỏ giọt lên làn khí. Nó thực thể hóa để nhận lấy, nhưng: “AAAAAAAA!” Một tiếng hét lên đau đớn vang lên rồi nó tiêu biến. Quân binh và người...